Tin tức

Cuộc sống ở những khu chung cư chờ sập

Những khu tập thể làm bằng gỗ, hay những khu nhà lắp ghép thấp tầng, cao tầng khi mới được hoàn thành đều là niềm ao ước của người dân Hà Nội những năm hòa bình lập lại. Thế nhưng hiện tại, những công trình này đã xuống cấp trầm trọng, cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của những người dân sống tại đây rất khổ cực.

Theo như thiết kế nhà xưởng được biết, vào khoảng những năm 70-80 của thế kỷ trước, Hà Nội có hàng chục khu tập thể (KTT) được xây dựng để giải quyết nhu cầu nhà ở của người dân. Nổi tiếng nhất phải kể đến KTT Nguyễn Công Trứ, Tân Mai, Tương Mai, Kim Liên, Trung Tự, Thành Công, Dệt 8-3…

Tính đến tháng 8 năm 2007, theo thống kê của khung nhà thép tiền chế, trên địa bàn thành phố có 33 KTT đã cũ nát, trong đó 23 khu tập thể với khoảng 460 tòa nhà có diện tích gần 1 triệu m2 thuộc vào loại cũ nát cần cải tạo. Gần 23.000 hộ gia đình đang phải sống trong sự bất tiện và nỗi lo sợ trong những căn nhà xuống cấp đó.

Tính đến thời điểm này có 77 nhà tập thể cao tầng đang trong tình trạng xuống cấp nghiêm trọng, gây nguy hiểm cho người dân. Sau hơn 50 năm, mức độ an toàn của những khu tập thể từng một thời là niềm mơ ước của biết bao người hiện nay rất đáng báo động. Hơn thế nữa, đã nửa thế kỷ trôi qua nhưng cuộc sống của những hộ dân tại đây dường như vẫn không thay đổi là mấy. Vẫn ở trong những căn hộ diện tích chỉ khoảng chừng 10-18m2, trong khi số người trong gia đình tăng gấp 2, 3 lần.

Có mặt ở khu tập thể Quỳnh Mai được xây dựng vào thời kỳ 1954-1965, đại diện của nhà thép đã có cuộc trò chuyện với bà Tạ Thị Thúy chủ một căn hộ rộng khoảng 10m2 tại đơn nguyên A6.

Bà Thúy kể: “Khi tôi đi làm công nhân ở nhà máy dệt 8-3 thì được Nhà nước phân cho căn hộ này từ đầu những năm 80. Ban đầu, chỉ có tôi với chồng ở cũng tạm chấp nhận được. Sau này, có thêm đứa con nữa cũng vẫn chịu khổ được. Nhưng tới hiện nay, khi con tôi lập gia đình rồi có thêm 2 cháu nữa thì cuộc sống mới thật sự là vất vả đủ bề…”.

Nói tới khu tập thể kiểu cũ thì vấn đề nước sinh hoạt và nhà vệ sinh có lẽ nhiều người sẽ không bao giờ quên. Cả khu nhà, hay thậm chí vài khu nhà mới có một khu vệ sinh chung chừng 4 – 5 ô. Đây từng là nỗi kinh hoàng của những người dân sống tại các khu tập thể kiểu cũ, cho tới hiện nay tình trạng cũng chỉ khá khẩm hơn đôi chút.

Bà Thúy mỉm cười khi nhớ lại những kỷ niệm về khu vệ sinh mà có lẽ bà không bao giờ quên được. Bà kể: “Hồi xưa, lúc tôi mới được phân nhà thì tầng 4 nhà tôi đang ở đây không có nhà vệ sinh đâu. Mỗi lần muốn đi vệ sinh đều phải lóc cóc chạy xuống tầng 1. Và cái nhà vệ sinh đó thì khỏi nói, tồi tàn kinh khủng. Nghĩ lại thôi mà tôi cũng rùng mình vì cái độ mất vệ sinh của cái nhà vệ sinh đó. Kinh hoàng nhất là mỗi sáng dậy, xếp hàng đi vệ sinh mới là cực khổ, có những lúc chúng tôi xếp một dãy dài phải tới 30 người chờ tới lượt để đi. Kèm theo đó là những tình huống dở khóc dở cười xung quanh cái chuyện đi vệ sinh thời bao cấp…”.